Kết hôn 2 năm nhưng chưa lần nào gần gũi tôi được nhìn thấy mặt chồng và sự thật bất ngờ

Anh là chàng trai hiền lành, chịu thương chịu khó nên ai cũng quý mến. Cô gái nào cũng muốn lấy được anh làm chồng. Nhưng anh đã chọn tôi và tôi, coi đó là một sự may mắn.

Gia đình tôi và gia đình anh có mối quan hệ thâm giao nhiều năm. Tuy là bạn bè nhưng hoàn cảnh hai gia đình rất khác biệt. Gia đình anh giàu có, còn gia đình tôi thì khác, khó khăn rất nhiều bởi bố tôi đau bệnh quanh năm. Nhất là đợt vừa rồi, nếu như không có anh cho vay tiền phẫu thuật kịp thời thì chắc bố tôi đã không thể qua khỏi.

Sau lần đó, gia đình tôi mang ơn anh nhiều lắm nên bố tôi đã quyết định sẽ gả tôi cho anh. Bản thân tôi cũng biết rõ lấy được anh, đời tôi sẽ không phải lo nghĩ gì cả. Nhưng lại sợ anh không có tình cảm với mình cho đến khi anh nói rằng cũng thực lòng muốn kết hôn với tôi, khi ấy tôi mới bật khóc vì quá hạnh phúc.

Đám cưới của chúng tôi rất đông người đến dự, ai cũng mở lời chúc phúc cho chúng tôi. Tôi cũng mong, lời chúc ấy sẽ trở thành sự thật.

Gia đình anh khá giả nên chúng tôi sau khi kết hôn sẽ được ra ở riêng luôn. Kết thúc đám cưới, bố mẹ anh yêu cầu chúng tôi ở lại họp gia đình một chút trước khi về. Bố mẹ chồng yêu cầu chúng tôi không được kế hoạch mà phải sinh luôn vì ông bà cũng đã tuổi cao sức yếu, không thể chờ chúng tôi lâu được. Anh nghe xong liền gật đầu đồng ý luôn.
safe_image-38
Về tổ ấm của mình, tôi vào tắm rửa luôn vì cũng đã khá muộn. Thú thực là đêm tân hôn nhưng cả ngày bận rộn tiếp đón khách khứa nên tôi khá mệt mỏi, gần như chẳng còn sức làm gì. Ngượng ngùng bước ra trong chiếc váy ngủ vì đây cũng là đêm đầu tiên chúng tôi gần gũi nhau như thế này thì anh nói:

– Hôm nay anh thấy em cũng mệt rồi, chúng mình hoãn tân hôn lại đợi em khỏe lại đã nhé!

Tôi thực sự cảm thấy vui mừng vì không ngờ anh lại chú ý, quan tâm đến cảm xúc của tôi như vậy. Tôi chạy lại ôm chầm lấy anh cảm ơn rối rít. Một giấc ngủ sâu và ngon trong vòng tay anh khiến tôi cảm thấy rất yên bình. Rồi 3 ngày sau khi tôi đã sẵn sàng mọi chuyện thì…

– Em bịt mắt lại đi. Phải như vậy thì anh mới không ngại và có cảm xúc được. Và nhớ là khi nào anh đồng ý thì mới được bỏ khăn che mắt đấy nhé!

Anh đưa cho tôi miếng vải đen, kêu tôi che mắt lại. Tôi ngạc nhiên, có chút khó hiểu nhưng vì chiều anh nên tôi đồng ý. Chỉ có điều chẳng hiểu vì sao tôi cứ một cảm giác xa lạ khi gần gũi với anh.

Chuyện đó của chúng tôi không thường xuyên và đều đặn lắm. Một tuần một lần mà có khi là cả tháng một lần. Nhưng lần nào gần gũi tôi, anh cũng rất hăng hái đến cả tiếng đồng hồ. Và lần nào cũng bịt mắt tôi lại.

– Anh này em không muốn bịt mắt nữa, em muốn được nhìn thấy mặt anh. – Tôi ngập ngừng

– Không được. Nếu em không đồng ý bịt mắt thì chúng mình sẽ không bao giờ gần gũi nhau nữa. Đó là sở thích của anh, chẳng nhẽ em không thể chiều anh được hay sao. Mặt anh thì ngày nào mà em chẳng nhìn. – Anh tỏ vẻ gắt gỏng

Tôi hoảng thực sự vì từ lúc về chung sống bên nhau đến giờ đây là lần đầu tiên tôi thấy anh gắt gỏng như vậy. Thật ra thì ngoài yêu cầu này ra, anh đối xử với tôi vô cùng tốt, chuyện gì anh cũng chiều theo tôi. Thôi thì vì anh chuyện này, bỏ qua cảm xúc của mình, tôi chấp nhận.

Sau 1 năm kết hôn, tôi vẫn chưa có dấu hiệu mang thai khiến cho bố mẹ càng lúc càng sốt ruột. Sợ mình có vấn đề, tôi lén đi khám thì bác sĩ nói tôi hoàn toàn khỏe mạnh. Tôi định gợi ý để anh đi kiểm tra sức khỏe nhưng lại sợ làm anh phật ý.

Hôm nay, anh lại muốn gần gũi tôi nhưng lần này, tôi cứ có cảm giác không như những lần trước. Mùi hương rất lạ.

– Anh này, hôm nay em thấy anh khác…

– Khác gì đâu, em đừng có suy nghĩ lung tung, nhiệm vụ của chúng mình bây giờ là phải có con.

Nhìn chiếc que thử thai hai vạch, tôi mừng đến phát khóc. Cuối cùng thì tôi cũng đã mang thai rồi. Báo tin cho anh, thay vì vui mừng, anh lại nhìn tôi rồi bỏ đi. Tối đó anh về nhà trong tình trạng say khướt. Tôi định hỏi anh lý do nhưng không dám vì tôi thực sự rất sợ làm anh cáu giận.

Bầu bí nghén ngẩm, tôi gần như chẳng làm được việc gì. Công việc trong nhà cũng phải thuê ô sin. Và anh, từ khi tôi bầu bí, không còn gần gũi tôi thêm bất cứ lần nào nữa dù cho bác sĩ có nói là vẫn an toàn. Để rồi khi con tôi chào đời…

Tháng thứ 8 tôi đã được chỉ định mổ bắt con vì có dấu hiệu sinh non. Nhìn con, tôi thấy hoảng. Tuy con tôi còn nhỏ nhưng thực sự, nó không hề có một điểm nhỏ nào giống anh hết. Chợt nghĩ đến những lần chúng tôi gần gũi mà tôi phải bịt mắt, tôi đau đớn lấy ADN của con và anh đi xét nghiệm.

ADN không trùng khớp, tôi chỉ có anh làm chồng mà con tôi sinh ra lại không phải của anh. Chuyện quái quỷ gì đang xảy ra vậy chứ. Có lẽ nào, những lần gần gũi tôi không phải là anh nên anh mới bắt tôi phải che mắt lại. Suốt một năm qua, tôi đã chung chăn gối với người không phải chồng mình.

Tôi bật cười, cười như điên dại rồi khóc lóc thảm thiết khiến ai cũng hoảng sợ. Nhìn đứa con mới sinh của mình, tôi hận nó quá, xót xa cho nó quá. Tôi muốn lôi anh đến hỏi rõ hết mọi chuyện mà sự tủi nhục, đau đớn quá lớn khiến tôi không thể cất lời. Cuộc hôn nhân này, tôi phải làm sao với nó đây.

Nguồn bài viết:
x
Đóng Đóng sau 10s
Top
facebook
Bạn cần đăng nhập để tiếp tục.

Quên tài khoản? 路 Trợ giúp

Đăng nhập Facebook

Bạn cần đăng nhập để tiếp tục
Quên tài khoản?    Đăng ký Facebook
English (US) Tiếng Việt 中文(台灣) 한국어 日本語 Français (France) Español