Vợ mất được 1 ngày chồng đã đón bồ về và đuổi đứa con 3 tuổi sang bà ngoại ngay, ai ngờ con vừa đi được 10 phút thì nhận tin sét đánh

Mặc người hàng xóm cố nói ở đầu máy bên kia nhưng anh không nghe nữa mà tắt máy ôm tiếp bồ. Giờ chắc chắn con bé bên bà ngoại rồi, có khi nó mải chơi để dép ở đó thôi.

Cưới nhau 5 năm khi đứa con gái bước sang tuổi thứ 3 thì chị bất ngờ mang bệnh nặng. Tuy nhiên chị lại không được điều trị thuốc thang tới nơi tới chốn nên chỉ 4 tháng phát hiện bệnh là chị trút hơi thở cuối cùng.

Thời gian chị điều trị gia đình bên ngoại và hàng xóm đã khuyên anh đưa vợ lên Hà Nội khám chữa thì chắc chắn chị phải sống thêm được vài năm nữa nhưng anh không nghe. Anh bảo tốn kém, nhà không có tiền nên mắc bệnh trọng thì chỉ có chịu chết mà thôi. Vợ chồng có tí tiền tiết kiệm thì phải để dành cho con.

Chị cũng nghĩ cho con nên không hề trách chồng. Ngày chị mất ai cũng thương vì chỉ còn có da bọc xương, nếu được chăm sóc tốt chị đã không đi sớm như vậy. Nhà ngoại thì bố mẹ chị đã già cũng chẳng có gì cho con gái, chỉ thương đứa cháu mới 3 tuổi. Hi vọng sau này bố nó không để nó khổ.


Đừng để… con khổ… anh nhé. (Ảnh minh họa)

Trước khi trút hơi thở cuối cùng chị đã nắm chặt tay anh dặn dò:

– Đừng để… con khổ… anh nhé.

– Em cứ yên tâm, anh hứa sẽ chăm sóc con mình chu đáo mà. Anh không để con phải khổ đâu, em cứ yên lòng ra đi không phải lo lắng gì cả. Anh sẽ lo cho con tới tận lúc con yên bề gia thất.

Anh nói như vậy nên chị cũng yên lòng nhắm mắt. Ấy vậy mà chẳng ai có thể ngờ được rằng vừa chôn cất chị xong xuôi được đúng 1 ngày thì anh đã dẫn ngay cô bồ mà anh qua lại từ ngày chị mắc bệnh về nhà hí hú.

Khốn nạn hơn, sợ đứa con 3 tuổi quấy rầy mà mách chuyện với hàng xóm anh đã đuổi con sang bên bà ngoại để đỡ bị con làm phiền.

– Con sang bà ngoại chơi đi bà mua kẹo cho rồi tối bố sang đón về. Giờ bố có việc cần nói chuyện với cô đây.

– Vâng ạ. Tối bố nhớ đón con nhé.

Con bé ngoan ngoãn nghe lời bố đi luôn. Vì nhà mẹ vợ cách nhà anh chỉ một đoạn ngắn, con bé lại đi qua nhà bà ngoại thường xuyên nên anh tin lần này con cũng đến nhà bà được như mọi lần. Con vừa ra khỏi nhà anh lôi ngay nhân tình vào buồng ghì xuống giường ân ái.

Đang hào hứng với bồ thì bất ngờ anh nhận được cuộc điện thoại của người hàng xóm. Anh đã cố tìm bấm im lặng không nghe nhưng rồi người ta lại gọi cuộc thứ 2 không biết có việc gì nên anh vẫn nghe.


Mặc người hàng xóm cố nói ở đầu máy bên kia nhưng anh không nghe nữa mà tắt máy ôm tiếp bồ. Giờ chắc chắn con bé bên bà ngoại rồi, có khi nó mải chơi để dép ở đó thôi. (Ảnh minh họa)

– Anh Hùng à, bé Sóc nhà anh có ở nhà không?

– Cháu nó đang bên bà ngoại rồi mà cô.

– Tại em nhìn thấy có đôi dép của cháu cạnh cái ao ven đường, anh hỏi nhà bà ngoại xem cháu có ra ngoài không.

– Nó ở bên đó rồi mà.

Mặc người hàng xóm cố nói ở đầu máy bên kia nhưng anh không nghe nữa mà tắt máy ôm tiếp bồ. Giờ chắc chắn con bé bên bà ngoại rồi, có khi nó mải chơi để dép ở đó thôi. Bình thường nó đi tới nơi chỉ mấy phút, giờ đi những 10 phút rồi còn gì. Ngày nào nó cũng sang đó lạc sao được.

Anh và bồ cứ thế quấn lấy nhau chỉ tới khi em vợ đạp cửa thình thình bên ngoài chởi bới thì anh mới lồm cồm mặc vội cái quần bước ra: “Thằng khốn nạn này, chị tao vừa chết mày đã đưa gái về rồi đuổi con ra ngoài để giờ con bé chết đuối dưới ao kia. Mày có còn là con người nữa không”?

Em vợ nhảy vào đấm đá túi bụi khiến anh không kịp trở tay. Cô nhân tình không dám ló mặt ra khỏi phòng nữa. Ai cũng căm hận người cha tệ bạc ấy.

Minh Minh/ Theo Thể thao xã hội

Nguồn bài viết:
facebook
Bạn cần đăng nhập để tiếp tục.

Quên tài khoản? 路 Trợ giúp

Đăng nhập Facebook

Bạn cần đăng nhập để tiếp tục
Quên tài khoản?    Đăng ký Facebook
English (US) Tiếng Việt 中文(台灣) 한국어 日本語 Français (France) Español
Top